18/06/2010

Nếu có kiếp sau..

Tôi muốn làm người tình của cậu, để nói với cậu hàng ngày, rằng dù cho cả thế giới này không nhìn thấy cậu, thì cậu vẫn luôn tỏa sáng, trong mắt tôi.


ELF đã viết một bức thư rất dài, nói rằng nếu có kiếp sau, hy vọng các cậu sẽ được làm những chàng trai bình thường, được yêu những người con gái, đến những cuộc hẹn, cùng dắt tay nhau đi trên phố, nhưng kiếp này, các cậu hãy cứ làm thần tượng của họ.

Tôi nghĩ rằng, có lẽ thật tham lam nếu như tôi mong muốn rằng cậu vẫn có thể được tự do trong kiếp này, và tôi vẫn có thể biết đến cậu. Như vậy chẳng phải là mong muốn tất cả hay sao?

Trong thâm tâm tôi lúc này, tôi chỉ mong muốn cậu, các cậu được hạnh phúc, hạnh phúc, hạnh phúc. Giống như là tôi đã mong muốn cho những thần tượng của tôi được hạnh phúc. Cậu không phải là thần tượng của tôi, các cậu không phải là thần tượng của tôi, nhưng các cậu là người tôi đã cố tìm đến, chạm đến, không phải bởi vì tôi đã yêu thương các cậu nhiều hơn họ, mà bởi vì, các cậu là giấc mơ cuối cùng.

Là giấc mơ cuối cùng sẽ chấm dứt tuổi trẻ của tôi. Những chuỗi ngày nông nổi và bồng bột, cứ phải tìm đến những thứ xa lạ kiêu kì để dựa dẫm vào.

Nhưng giấc mơ nào rồi cũng sẽ kết thúc, và rồi ly biệt sẽ luôn là hai chữ khiến chúng ta không thể cầm được nước mắt khi nói về.

Khi nói đến sự chia ly, vết thương của tôi như đã lành, vì huyền thoại của tôi khi xé tan ra, cuối cùng họ vẫn tồn tại, họ đã không biến mất. Dù hai chữ huyền thoại cứ nhòa dần và người ta cứ quên lãng họ, nhưng họ đã không biến mất. Họ có thể đứng một mình. Vậy mà khi nghĩ tới việc không được nhìn thấy nhóm người nhí nhố các cậu ở cạnh nhau, sự gắn bó bấy lâu rồi cũng theo tờ hợp đồng mà phôi phai, anh em rồi nhìn nhau cũng dửng dưng lạ lẫm, lòng tôi đau đớn. Cũng giống như khi tôi nhìn thấy Hanchul tách nhau ra nhẹ bẫng. Nhưng mà sự đau đớn của Heechul cũng làm tôi nguôi ngoai phần nào, bởi vì, à, tình cảm đó, nó có thực, nó không phải chỉ là giấy tờ.

Nếu một ngày không còn nữa, liệu tôi có can đảm để đối diện với các cậu nữa không?

Nếu một ngày không còn nữa, liệu tôi có thể tìm thấy cậu nữa không? Hay rồi tôi cũng sẽ lãng quên cậu thôi? Mà chắc là như vậy.

Tôi đã không thể là fan của cậu, đã không thể gửi cho cậu những bức thư dài, mua cho cậu những món quà đắt tiền, nói với cậu bằng thứ ngôn ngữ của cậu, đã không thậm chí tìm cách chạm vào cậu hay giăng banner mang hình cậu. Tôi đã không bao giờ là fan của cậu. Tôi, chỉ đơn giản là mong muốn cậu được hạnh phúc thôi.

Bởi vì trong trái tim em, yêu thương lúc nào cũng đủ cho anh :)

Nên nếu có kiếp sau, em sẽ không làm fan của anh nữa, dù anh có là ca sĩ. Nên nếu có kiếp sau, nếu không thể là người ở bên anh, thì em sẽ không gặp anh. Bởi vì thứ tình cảm này, dù có đau đớn và sâu sắc hơn thế trăm lần, cũng không thể khiến anh hạnh phúc.

Từ giờ cho đến tận khi kết thúc, nhớ, phải hạnh phúc, Sungmin-ah.

1 comment:

  1. Bạn luôn dễ dàng khiến mình trầm cảm nếu viết ra những thứ dư lày *chấm nước mắt*

    ReplyDelete