28/06/2010

Một chuyến hành trình rất ngắn : )

http://24.media.tumblr.com/tumblr_l4pz4pUAIe1qa7tfso1_500.jpg

Trái tim đã từng yêu thương anh

Đôi mắt đã từng dõi theo anh
Vẫn đang ở đây

Người tình ơi, tạm biệt, chỉ đôi khắc thôi, tạm biệt
Cuộc chuyện trò ly biệt, tôi sẽ giả vờ bỏ qua nhé
Khi tôi mở cánh cửa đó ra, và bước thêm một bước
Hơi thở của em vẫn quẩn quanh đầu mũi
Trong cơn gió lạnh hơi ấm đôi bàn tay em vẫn còn nguyên đó
Tất cả những vết dấu của em biến thành nước mắt anh đang chảy giàn giàn trên má

Sau khi tôi rời đi trên chuyến hành trình của mình, sẽ chỉ ngắn thôi
và lau đi trái tim với những vết thương đau đớn
khi thời gian trôi đi, khi gặp nhau lần nữa,
Tôi sẽ nói rằng tôi đã rất nhớ em

Người tình ơi, tạm biệt, chỉ đôi khắc thôi, tạm biệt
Cuộc chuyện trò ly biệt, tôi sẽ giả vờ bỏ qua nhé
Khi tôi mở cánh cửa đó ra, và bước thêm một bước
Hơi thở của em vẫn quẩn quanh đầu mũi

Ngày hôm nay khi hoàng hôn xuống và trăng lại lên, như chưa có gì đổi khác
vậy tại sao trái tim tôi lại khác
bóng hình em gợi nhắc về những cơn mưa trên bầu trời xanh thẳm
khi chìm đắm trong mưa, tôi sẽ giấu được những giọt nước mắt của mình

Trong quá khứ khi tôi làm tất cả những gì tôi muốn và tôi ngây ngốc
nên thật biết trân quý em, người có thể dung thứ cho tất cả những điều đó

Người tình ơi, tạm biệt, chỉ đôi khắc thôi, tạm biệt
Cuộc chuyện trò ly biệt, tôi sẽ giả vờ bỏ qua nhé
Khi tôi mở cánh cửa đó ra, và bước thêm một bước
Hơi thở của em vẫn quẩn quanh đầu mũi

Người tình ơi, tạm biệt, sẽ không lâu đâu, tạm biệt
Những gì chúng ta đã nói về chia ly, hãy bỏ qua một lúc em nhé,
Tôi sẽ trở về nơi mà tôi đã từng đứng một lần
Để khi mở cánh cửa đó ra và bước thêm bước nữa
tôi lại có thể đứng trước mặt em người tôi nhung nhớ

Trái tim đã yêu thương em,
Đôi mắt đã yêu thương em,
Em sẽ đợi : )

Farewell, Young Woon ah : )

21/06/2010

Chàng trai ấy sẽ là người tôi say đắm đến cuối cuộc đời


Mình đã thực lòng nghĩ vậy mỗi một lần lắng nghe cậu hát. Đó là tật xấu của mình. Tật xấu của mình, nói ra thì xấu hổ, nhưng, đó là mơ mộng. Mình không phải là một đứa con gái sến súa, mình nói thực, nhưng bởi vì mỗi một dòng văn, câu chữ, bức tranh mình viết ra, mình vẽ ra, mình đều chắt lọc từ đáy tâm can, và tất thảy đều đong đếm nỗi buồn của mình trong đó. Bởi vậy, khi nghe ai đó hát về một chuyện tình buồn, về một tình yêu không hồi kết, về những lời tình không đáp lại, trái tim mình đều vỡ tan, và nghĩ rằng, người kia hẳn đã có những nỗi đau nào giấu kín.

Cho nên, mình lúc nào cũng một mực tin tưởng rằng, dù cho nụ cười của cậu có rực rỡ, như thế này chẳng hạn:



thì bên trong cậu vẫn đầy ứ những nỗi niềm, vì mỗi một ca từ cậu cất lên đều buồn thảm đến mức khiến mình choáng ngợp, khiến mình say mê, khiến mình thực sự nghĩ rằng, nếu như có ai đó đứng trước mặt mình mà cất lên những lời tình đó, thì chắc chắn, mình sẽ mê muội đến mức bỏ quên tất cả.

Bởi vậy, nên mình thích cậu. Mình thích cậu đến mức mình có thể viết thư tình cho cậu, nói rằng, này Kyuhyun, mình thích cậu lắm lắm. Nhưng mình không hề yêu cậu, không hề. Chỉ là, mình bị quyến rũ trước những nỗi buồn lộng lẫy. Buồn, và lộng lẫy, như cậu.

Mình thật lòng không hiểu, tất cả sự dịu dàng và rực rỡ của cậu dường như chỉ khi cậu đứng một mình trên sân khấu, và cất lên những lời ca buồn bã, nó mới được thể hiện hết ra, và trong một thoáng, mình tin rằng bất kì ai đứng trước mặt cậu cũng phải nghĩ rằng họ đáng lẽ ra đã nhòa tan mất rồi. Bởi vì bẵng giọng hát của mình, cậu đã đưa mình vào một thế giới không thực nào đó, khiến mình tin rằng, bạch mã hoàng tử là có thật.

Buồn cười nhỉ, mình thích cậu lắm, nhưng mình không yêu cậu đâu, mình hay yêu những người làm mình lao tâm khổ tứ, làm mình lắng lo lo lắng, như In hay Min chẳng hạn. Nhưng mà mình dành cho cậu một thứ tình cảm đặc biệt, nếu như Ya mê nó thích cậu theo phong cách mong muốn làm người yêu cũ, thì mình hoàn toàn khác, mình chỉ muốn đứng từ xa thật xa mà nhìn cậu, nhìn cái vẻ rực rỡ và lộng lẫy ngập ánh đèn của cậu thôi, bởi vì mình sẽ không chịu đựng được nếu mình là người con gái đứng trước mặt cậu đâu, và mình cũng không thể chịu đựng được nếu như biết rằng cậu đã yêu như thế nào, đang yêu như thế nào, sẽ yêu như thế nào. Sẽ nhìn người con gái cậu yêu bằng ánh mắt dịu dàng và say đắm, sẽ cất giọng nói với cô ấy về thế giới này, sẽ bật cười vì bí mật nhỏ giữa hai người, sẽ ôm cô ấy vào lòng, sẽ chụp những bức ảnh chỉ có hai người, sẽ cười vì cô ấy, sẽ khóc vì cô ấy, sẽ buồn vì cô ấy, sẽ vui vì cô ấy.

Chỉ tưởng tượng đến điều đó thôi, mình đã thấy đau lòng. Unbearable, chắc là như vậy.

Không phải là mình yêu cậu hay muốn chiếm hữu cậu đâu, mình chẳng muốn cậu thuộc về mình và cũng chẳng muốn cậu thuộc về ai khác cả. Mình cứ muốn cậu mãi mãi là quầng sáng ấy, mãi mãi đứng đó, để mình dõi theo, và say đắm đến cuối cuộc đời. Nghe ích kỉ nhỉ : ), nhưng nếu được thì ít nhất trong lúc này mình mong điều đó. Vì nếu như Min hay In có bạn gái, thì mình cũng sẽ vui mừng cho họ, nghĩ rằng tốt rồi, họ đã có người chăm sóc. Nhưng nếu như là cậu, hay Eun, thì mình sẽ ghen đến chết mất, vì từ nay sự tồn tại của các cậu đã vì một ai đó mất rồi. Nhưng không, Eun thì mình vẫn có thể dung thứ được, vì cậu ta giống như là một đứa trẻ con rất khờ khạo trong tình yêu vậy, mình nghĩ rằng có lẽ cậu ta sẽ rất ngốc nghếch và sẽ không như khi cậu ta đứng trên sân khấu, vì dù gì thì hát cho người yêu nghe qua điện thoại vẫn tốt hơn là nhảy qua webcam... Nhưng đó lại là một câu chuyện khác :))

Mình đang nghe bài Có phải người em yêu làm em đau khổ hay không, có phải anh ta khiến em khóc, đừng buồn nữa nhé, có tôi đây, tôi sẽ đưa em về nhà... và mình thực lòng nghĩ rằng nếu như mình được nghe câu nói này một lần từ cậu, thì chắc chắn dù là bất kì ai cũng sẽ khóc không ngừng.

Thật không công bằng, bởi vì cậu đã sinh ra, đã tỏa sáng đến vậy, đã khiến mình say đắm, và chắc chắn tất cả điều đó sẽ thuộc về một người nào khác. Kyuhyun à, điều đó thật chẳng công bằng chút nào.

Nên, ít nhất trong lúc này, hãy để mình say đắm cậu : )

http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash1/hs294.ash1/22132_1296607807592_1002257151_881109_4364592_n.jpg

18/06/2010

Người lạ ngang qua cuộc đời


Ngày ấy, dường như chỉ mới là hôm qua.






Hôm nay tôi đọc được dòng tâm sự của một trong những người trở về từ Super Show. Trước nay hầu hết những gì tôi đọc đều là khen ngợi vẻ đẹp đẽ lộng lẫy của họ, hoặc mong muốn được tham dự những lần sau. Nhưng cô bạn kia thì khác. Bạn ấy bảo, "tôi không hiểu gì về anh cả, sau khi tham dự Super Show tôi càng thấy rõ điều đó. Khi trở về từ buổi biễu diễn tôi đã khóc và quyết định không tham gia thêm một buổi biễu diễn nào nữa. Có lẽ nhặt nhạnh từng mẩu đời của anh trên mạng hay trên báo còn khiến tôi cảm thấy gần anh hơn lúc ấy chăng?"


Tôi vẫn còn nhớ, khoảnh khắc khi bạn tôi đập vai tôi bảo, này, Hae ở bên kia, và tôi giật mình quay lại để nhìn thấy cậu đứng ngay trên khán đài sát trước mắt mình. Đó là một cảm giác rất khó tả. Chưa bao giờ cậu gần tôi như thế. Tôi có thể trông rõ từng đường nét trên khuôn mặt đẹp của cậu, không nhiều khác biệt với những bức hình hay đoạn video tôi thường xem, cứ như thể cậu vừa bước thẳng từ trong một clip nào đó ra. Lúc còn ở nhà, tưởng tượng về khoảnh khắc này, tôi đã vẽ ra rất nhiều viễn cảnh sướt mướt cảm động, ví dụ tôi sẽ khóc, chẳng hạn vậy. Nhưng sự thực thì, tôi đã không hề rơi một giọt nước mắt nào. Trong tôi khi đó, là một sự trống rỗng hoàn hảo.


Tôi từng nói với bạn tôi, nhất định sẽ dành trọn thời gian 3 tiếng, chỉ nhìn một mình cậu, chỉ nghe một mình cậu, không một ai khác nữa ngoài cậu. Một lần cho cả đời. Và tôi đã làm đúng như vậy, suốt 3 tiếng đồng hồ, bất chấp nỗi nhức nhối dường như không thể chịu đựng nổi cứ truyền đến từ bàn chân bị buộc phải đứng trên đôi giày 15 xen ti mét, bất chấp việc khu vực biểu diễn của cậu không gần nơi tôi đứng, nên thường là tôi chỉ thấy lưng cậu hoặc bóng cậu bé xíu xa tít tắp, bất chấp hết, đã không ngừng dõi mắt theo cậu. Tôi đã hầu như bỏ mặc buổi diễn, chỉ chú tâm tìm kiếm cậu mỗi phút mỗi giây, đến nỗi nếu giờ có ai hỏi tôi xem Super Show ra sao, tôi sẽ chẳng nhớ gì hết. Tôi đã mong trong một lúc nào đó, đột nhiên tôi sẽ xúc động đến phát khóc, hoặc phấn khích đến mức phải hét gọi tên cậu, giống như những cô gái đứng quanh tôi, hoặc là bất cứ trạng thái cảm xúc nào đáng-lẽ-ra-tôi-nên-có vào giờ phút ấy.


Nhưng sau tất cả, tôi chỉ thấy lòng tôi lạnh ngắt.


Sau tất cả, tôi chỉ thấy đắng cay.


Khi biểu diễn Shining Star, cậu trở về vị trí cậu xuất hiện lúc đầu, tức là rất gần tôi, mỉm cười với đám đông ồn ã bằng nụ cười xa lạ, hát bằng thứ tiếng xa lạ, không một lần nhìn xuống nơi tôi đứng. Tôi nhìn mãi vào cậu khi cậu quay lưng về phía tôi, mọi âm thanh đều như đã tắt lặng, trong đầu chỉ còn vang vọng mãi lời bài hát của Epik High, rằng tình yêu của tôi dành cho cậu đang bị chôn chặt dưới tình yêu của cả thế giới này, nếu như tôi bịt tai tất cả mọi người xung quanh, cậu có lắng nghe lời tôi? Nếu như tôi xóa bỏ đi thế giới này, liệu cậu có thuộc về tôi?


Câu trả lời, là không.


Cậu à, tôi đã chưa bao giờ thấy cậu xa lạ và xa cách với tôi đến thế. Hàng ngàn năm ánh sáng không đo được khoảng cách ấy. Cậu, là giấc mơ hoang đường cuối cùng của tôi, vào giờ phút hiện hữu trước mắt tôi bằng xương bằng thịt, đã dùng toàn bộ sức lực để nói cho tôi hiểu, cậu sẽ mãi mãi là người lạ đi ngang qua đời tôi. Trăm lần ngàn lần nữa cũng sẽ không thay đổi được sự thực này.


Tôi đã luôn ước ao được chạm tay vào giấc mơ của mình, để có thể tin đó là thật, nhưng khi đến gần nó như thế rồi, lại càng hiểu rõ, giấc mơ mãi mãi chỉ là giấc mơ mà thôi. Đến cuối cùng, đối với chúng ta, họ vẫn chỉ là những người lạ đi ngang qua cuộc đời.


Buổi tối ngày hôm đó, thay vì hạnh phúc, lưu dấu vào tôi chỉ là sự đau buồn.


Rời khỏi buổi diễn, đột nhiên tôi cảm thấy căm ghét cậu vô cùng. Tôi có một tật xấu, trước bất cứ thứ gì khiến bản thân đau đớn, tôi sẽ có xu hướng muốn rũ bỏ nó, tránh ra thật xa, coi như không hay không biết, tin tưởng rằng mắt không thấy tim sẽ không đau. Xù lông nhím lên, cuộn tròn lại, bảo bọc lấy trái tim tan nát của mình. Nên đã rất ghét cậu. Rất ghét tình yêu tuyệt vọng này.


Sáng sớm hôm sau, trên chuyến xe từ Malaysia trở về Singapore, cắm tai nghe Epik High, vẫn chưa thoát khỏi tâm trạng khổ sở mệt mỏi đêm trước. Dạ dày nhộn nhạo, cổ họng đắng ngắt. Cho đến One minute one second. Câu hát đầu tiên vang lên, chính là, I can't let go. Thật mừng vì hai người bạn của tôi đã ngủ. Thật mừng vì hành khách ngồi phía trước, phía sau cũng đều đã ngủ. Vì tôi không thích khóc trước mặt người khác.


I can't let go.


Em không thể ra đi.


Giờ phút đó, tôi đã khóc bởi nhận ra nỗi bất lực lớn lao của mình. Vì nhận ra, dù lòng tôi trống rỗng hay nguội lạnh khi nhìn thấy cậu, dù cậu mãi mãi là người lạ trong đời tôi, dù tôi muốn căm ghét cậu vô cùng, thì tôi, vẫn cứ là không thể ra đi.


Tôi không thể ra đi.


Không thể ra đi.


Không thể.


Vì đã trót một lần mang lấy thứ tình cảm tuyệt vọng này.







Nếu có kiếp sau..

Tôi muốn làm người tình của cậu, để nói với cậu hàng ngày, rằng dù cho cả thế giới này không nhìn thấy cậu, thì cậu vẫn luôn tỏa sáng, trong mắt tôi.


ELF đã viết một bức thư rất dài, nói rằng nếu có kiếp sau, hy vọng các cậu sẽ được làm những chàng trai bình thường, được yêu những người con gái, đến những cuộc hẹn, cùng dắt tay nhau đi trên phố, nhưng kiếp này, các cậu hãy cứ làm thần tượng của họ.

Tôi nghĩ rằng, có lẽ thật tham lam nếu như tôi mong muốn rằng cậu vẫn có thể được tự do trong kiếp này, và tôi vẫn có thể biết đến cậu. Như vậy chẳng phải là mong muốn tất cả hay sao?

Trong thâm tâm tôi lúc này, tôi chỉ mong muốn cậu, các cậu được hạnh phúc, hạnh phúc, hạnh phúc. Giống như là tôi đã mong muốn cho những thần tượng của tôi được hạnh phúc. Cậu không phải là thần tượng của tôi, các cậu không phải là thần tượng của tôi, nhưng các cậu là người tôi đã cố tìm đến, chạm đến, không phải bởi vì tôi đã yêu thương các cậu nhiều hơn họ, mà bởi vì, các cậu là giấc mơ cuối cùng.

Là giấc mơ cuối cùng sẽ chấm dứt tuổi trẻ của tôi. Những chuỗi ngày nông nổi và bồng bột, cứ phải tìm đến những thứ xa lạ kiêu kì để dựa dẫm vào.

Nhưng giấc mơ nào rồi cũng sẽ kết thúc, và rồi ly biệt sẽ luôn là hai chữ khiến chúng ta không thể cầm được nước mắt khi nói về.

Khi nói đến sự chia ly, vết thương của tôi như đã lành, vì huyền thoại của tôi khi xé tan ra, cuối cùng họ vẫn tồn tại, họ đã không biến mất. Dù hai chữ huyền thoại cứ nhòa dần và người ta cứ quên lãng họ, nhưng họ đã không biến mất. Họ có thể đứng một mình. Vậy mà khi nghĩ tới việc không được nhìn thấy nhóm người nhí nhố các cậu ở cạnh nhau, sự gắn bó bấy lâu rồi cũng theo tờ hợp đồng mà phôi phai, anh em rồi nhìn nhau cũng dửng dưng lạ lẫm, lòng tôi đau đớn. Cũng giống như khi tôi nhìn thấy Hanchul tách nhau ra nhẹ bẫng. Nhưng mà sự đau đớn của Heechul cũng làm tôi nguôi ngoai phần nào, bởi vì, à, tình cảm đó, nó có thực, nó không phải chỉ là giấy tờ.

Nếu một ngày không còn nữa, liệu tôi có can đảm để đối diện với các cậu nữa không?

Nếu một ngày không còn nữa, liệu tôi có thể tìm thấy cậu nữa không? Hay rồi tôi cũng sẽ lãng quên cậu thôi? Mà chắc là như vậy.

Tôi đã không thể là fan của cậu, đã không thể gửi cho cậu những bức thư dài, mua cho cậu những món quà đắt tiền, nói với cậu bằng thứ ngôn ngữ của cậu, đã không thậm chí tìm cách chạm vào cậu hay giăng banner mang hình cậu. Tôi đã không bao giờ là fan của cậu. Tôi, chỉ đơn giản là mong muốn cậu được hạnh phúc thôi.

Bởi vì trong trái tim em, yêu thương lúc nào cũng đủ cho anh :)

Nên nếu có kiếp sau, em sẽ không làm fan của anh nữa, dù anh có là ca sĩ. Nên nếu có kiếp sau, nếu không thể là người ở bên anh, thì em sẽ không gặp anh. Bởi vì thứ tình cảm này, dù có đau đớn và sâu sắc hơn thế trăm lần, cũng không thể khiến anh hạnh phúc.

Từ giờ cho đến tận khi kết thúc, nhớ, phải hạnh phúc, Sungmin-ah.

10/06/2010

Điều em muốn





Trái tim anh em muốn có.

để biết thế gian trong anh chuyển sắc ra sao. để biết yêu thương trong anh thế nào. để biết tim anh có bao nhiêu vết xước, bao nhiều vết rạn, bao nhiêu phần vỡ nát không cách nào lành.


Đôi mắt anh em muốn có.

để biết bầu trời qua đó khoác màu xanh thênh thang rộng lớn hay sắc u hoài của buổi chiều nắng tàn phai. để biết mùa xuân vẫn vui vẻ hát ca hay mùa thu vàng phủ đầy từng con đường anh bước. để biết anh dõi theo ai, anh quan tâm ai, anh tìm kiếm ai, để biết ánh nguyệt giữa đêm anh thấy tròn vạnh hay khuyết tàn quá nửa.


Bàn tay anh em muốn có.

để biết ấm áp bao nhiêu anh có thể truyền cho người buồn khổ. để biết mạnh mẽ bao nhiêu anh có thể truyền cho người đang gục ngã. để biết an tâm nhường nào anh có thể truyền cho kẻ đương lo sợ. để biết anh, đã nâng đỡ biết bao người.


Tâm hồn anh em muốn có.

để biết bóng tối trong anh chênh vênh ở nơi nào. để biết buồn đau anh giấu khuất ở nơi nao. để biết anh cười bao nhiêu thay nước mắt. để biết nước mắt bao nhiêu, than trách bao nhiêu, mệt mỏi bao nhiêu anh nuốt ngược vào trong lòng.


Cuộc sống anh em muốn thấy.

Những ngả đường anh đã đi qua. Những cảnh vật anh ghi nhận trong trí nhớ. Những con người anh đã gặp. Nhưng cuộc đời anh đã chạm. Những giấc mơ hư thực, những ước mơ xa-gần. Những nỗi đau anh cố gắng dịu xoa.



Em muốn...





















---copy trái phép từ blog Rei An he he---





06/06/2010

Do you know, I'm your biggest fan


So when you're happy and at your best, I'm no where to be found,
but when you're sad and hollowed, I'm right here, all wounded because of you
because your sad, lonely smile,
because the dark circle under your eyes actually are mine
because the hollowed look on your face actually is what is showing on my face
because everytime I look at you, I'm trying to hold my tears inside.

Sungmin-ah, Sungmin-ah,
I called your name that day for how many times, I don't even remember
I just remember my tears drop when I saw you from that small distance
and listening to your voice that was so strange but also so close
and happy because I met you

Sungmin-ah, I don't love you the way people do.
I don't find you cute. I don't find you suitable being an idol,
because as an idol, you'll be suffering for having to pretend someone you are not,
which actually, more painful than leading a normal life
I don't want you to be someone else
I just want you to be happy, so that everytime I look at you, I can see that little sweet smile
But I guess I can't

Because just now, you seem not to be okay
You seem tired, and really sad
you even think that nobody loves you, wants you, supports you
while in fact, I do, a lot of people do

Doesn't it hurt?
Sungmin-ah, doesn't it hurt?
Why don't you come to me, I'll make you happy
Because for you, I'll willing to leave this world
even though I was long gone from the world we no longer have to face
But for you, I surely am willing to get out of here
saying, to turn your back from the world just to protect you is something so childish and ridiculous, because finally, who else could tell something different?
We can never protect you, yet I want to.

So please, smile again, smile a lot. Sungmin, sarang handa :)

02/06/2010

Những cái tên của tềnh yêu thương


Chàng tên là Lee Donghae. Tiếng Trung gọi là Lý Đông Hải. Tên tiếng Anh chàng tự đặt là Aiden Lee, tuy Kangin hồi xưa nhận xét rằng cái tên ấy giống như kiểu Britney bảo "hi~ tên tôi là Kwang Jwo Spear" vậy, ý là vô nghĩa đó, nhưng dù sao thì chàng ta cũng vẫn tên là Aiden Lee : ) Còn mình, mình thường gọi chàng là:

1. Hể

2. Hải hấp

3. Đồ đần độn

4. Hể đô

5. Con giai của mẹ ~

6. Lý Hải

7. Chàng Biển ~

8. Chàng giai màu mè

9. Mui nó dám gọi là "cái bảng màu" chứ!


Eunhyuk thường được gọi là:


1. Hiếc Chê

2. Ưn bé

3. Ưn đĩ

4. Thằng đĩ này lắm nữa!

5. Con yêu của mẹ~ :")


Leeteuk?


1. Anh Thực~

2. Anh Tuất~


Sungmin:


1. Ming bò

2. Min kiu

3. Dũng sĩ diệt dục

4. Invisible Man =)) Cái tên này dạo gần đây hay được sử dụng nhất, khổ thân Sungmin.


Kyuhyun:


1. Khuê Hiền

2. Kuhun

3. Nam thần~

4. Thằng mặt rỗ :))

5. Otaku

6. Bụng to mắt lác~


Kangin:


1. Kang Ỉn

2. In béo


Chồi ôi, những cái tên mới thể hiện sự yêu thương làm xao <3